“Trại web- Ngôi nhà chứa đầy sự yêu thương và đùm bọc” Trần Nhân Sáng – ĐH Ngoại Ngữ Huế

Trại web - Một ngôi nhà đầy yêu thương và đùm bọc- Trần Nhân Sáng - ĐH Ngoại Ngữ Huế

Giờ là 1h sang. Chắc nhiều người khác đã ngủ say trên chiếc giương ấm áp,ngủ để chuẩn bị cho 1 ngày làm việc tốt lành. Nhưng với tôi, khoảng thời gian này thực sự là tuyệt vời nhất. Là lúc con người ta có thể tập trung cao độ làm 1 việc gì đó trong sự tĩnh lặng của màn đêm. Nhưng để thích nghi với việc làm việc trong những khoảng thời gian như thế này quả thực không dễ dàng chút nào.  Trước đây tôi  cũng vậy đấy các bạn ạ.

Trần Nhân Sáng - Trại web

Trần Nhân Sáng – Trại web 8

Con đường đến với lập trình đối với tôi quả không dễ dàng chút nào. Tôi yêu thích sự sáng tạo, yêu thích làm những công việc khác người, không phải gò bó trong môi trường đại học 4 năm mà tôi vừa trải qua. Tốt nghiệp trường đại học ngoại ngữ Huế, tôi quyết định theo học lập trình. Học để thay đổi bản thân, thách thức bản thân và đuổi kịp thế giới công nghệ đang thay đổi ngoài kia.

Đại học ngoại ngữ huế - Trại web

Đại học ngoại ngữ huế – Trại web

Yêu thích là vậy, nhưng để làm được nó thì quả không dễ dàng chút nào.  4 tháng trôi qua 1 cách lãng phí khi tôi tự học, tự mày mò trên mạng với lượng kiến thức vô vàn,là những lúc ngồi vò đầu, bút tóc vì không hiểu các câu lệnh, các dòng code này từ đâu mà ra, hay những lúc chán nản , muốn từ bỏ tất cả, và chỉ theo chuyên nghành phiên dịch mà thôi.

Nhưng tôi tự nhận, mình là người rất may mắn khi đã gặp được những con người tuyệt vời. Họ chỉ cho tôi nên làm như thế này thế kia,họ mách cho tôi những gì họ làm để họ đạt được kết quả như ngày hôm này. Đó là những người đứng đầu của các công ty công nghệ có cả Việt Nam lẫn Nhật Bản. Trong số những con người đấy thì anh Phan Văn Cương  là 1 người khá đặc biệt đối với tôi.

Vô tình lắm ! trong 1 đêm nọ của ngày chớm hè tháng 4. Tôi nằm lướt facebook và vô tình lướt qua Fanpage Phan Văn Cương với 1 bài đăng về lập trình. Tôi tò mò ấn vào đó rồi like trang đó như đúng rồi.

Bạn có 1 lời mời kết bạn từ Phan Văn Cương – thấy lạ lạ á nghe. Cái tên này quen quen, hình như mình gặp đâu rồi ý. Nhớ lại là hôm qua mình có gặp rồi thì phải.

Accept – Thế là tôi và anh quen nhau từ đấy.

Ngày trôi qua ngày, tôi lướt new feed và vẫn thấy được các bài đăng hàng ngày của nick name Phan Văn Cương. Con người gì mà kiên  trì dữ vậy trời “tôi tự hỏi bản thân”.

Rồi tôi cũng lướt qua, lướt qua như những new feed khác vậy. Mãi về sau này tôi mới chủ động  nhắn tin hỏi 1 số vấn đề mình đang thắc mắc. Sau 30s gửi tin nhắn, lập  tức anh trả lời ngay lại cho tôi…..dần dần tôi cũng chủ động hỏi anh nhiều hơn về lập trình, về cuộc sống hằng ngày….

Đánh thức chiến binh web 5 là khoảng thời gian mà niềm đam mêm IT trỗi dậy trong tôi. Là thời khắc àm tôi quyết đinh bắt xe đi hơn 700km chỉ để tham gia khóa học 2 ngày này. Trong 2 ngày đó, tôi được học nhiều điều, và điều đọng lại trong tôi nhiều nhất chính là lẽ sống, là cách sống. Sống làm sao cho sau này để khi mình nhìn lại mà không phải thốt lên rằng “ôi cái ngày đó sao mình không thế này thế kia nhỉ”.

Trở về Huế với niềm rạo rực trong người. Tôi háo hức bắt tay vào học hành, thì cử nốt cho xong những môn cuối cùng để tốt nghiệp. Cuối tháng 5, tôi tốt nghiệp. Bạn bè về quê nghỉ ngơi vài tuần để đi làm bắt đầu cuộc sống tự lập. Còn tôi, về nhà chỉ vỏn vẹn 2 ngày. Tôi lại tay xách nách mang va li lên thành phố tiếp tục sự nghiệp học hành. Tôi tham gia vào Traiweb. Vào cái nơi mà sau này có lẽ khi nhắc đến tôi sẽ phải nở nục cười tự hào và mãn nguyện.

Nơi đây ấm áp lắm. Ấm áp tình anh em, ấp áp tình bạn bè . Chúng tôi – những con người đến từ các tỉnh thành khác nhau trên tổ quốc. Chẳng ai nhớ mặt ai, chẳng ai quen ai. Lúc đấy cũng hơi ngại ngại..

Thời gian trôi đi – vài buổi học đã nhanh chóng kết thúc. Chúng tôi dần quen với nhau hơn. Bắt đầu nói chuyệ với nhau nhiều hơn.

Phan Văn Cương Pi của Trại web 8

Phan Văn Cương Pi của Trại web 8

Thứ 2, thứ 5 ! Là những hôm anh em cùng nhau chiến đấu với những nội dung khó phía trước đấy. Ừ ! mới tiếp xúc mà, khó là đúng rồi. Sau khi nghe anh Phan Văn Cương giảng giải thì phần nào chúng tôi đã hiều nhiều hơn.

Là những hôm đi làm về lúc 6 giờ rồi vội vã chạy lên chỗ học ( À quên  mất ! tôi chưa có nói về chỗ làm nhỉ. Ra hà nội tôi có xin vào được 1 công ty của người quen)   rồi tiếp tục chiến đấu. 6h30 -> 12h30 . Trở về nhà trong tâm trạng sung sướng vì học thêm được nhiều kiến thức mới.

Mày làm cái gì mà giờ này mới về hả thằng kia ! Bác bảo vệ quát to.

Dạ ! dạ ! Cháu đi học giờ mới về . Bác mở cổng cháu vào với chứ không lại mất 150k tiền nhà nghỉ như lần trước 🙁

Có thằng điên nào dạy cho mày giờ này hả. “Mình nghĩ : không chỉ thằng đó điên đâu, còn có cả 1 đám thằng điên ngồi nghe nó dạy đấy ông ạ ! ”

Từ khi học Traiweb, có nhiều cái àm giờ nghĩ lại thấy cũng hay hay. Có những hôm chạy xe máy mà tư tưởng cứ vu vơ nghĩ thuật toán. Mà thế méo nào nó lại ra chứ. Thế đấy !.

Thấm thoắt cũng 2,5 tháng trôi qua, đến lúc chúng tôi phải làm đồ án tốt nghiệp khóa học. Không phải làm team đâu nhé. Mỗi người phải tự làm 1 cái riêng.

Tôi cũng nghỉ việc trên công ty nhiều hơn để tập trung làm . Hàng ngày a Cương vẫn nhắc nhở chúng tôi “Hôm nay bạn đến đâu rồi, comment bên dưới nhé”, hay là “Tại sao các bạn vẫn đang trì hoãn trong khi thế giới ngoài kia đang xoay chuyển từng giờ như thế”…

Những thời điểm luyện công điên cuồng trên Trại web

Những thời điểm luyện công điên cuồng trên Trại web

Mỗi lần đọc những tin đó, chúng tôi lại có thêm ý chỉ hơn để làm xong đồ án.

Khoảng thời gian làm đồ án có lẽ cũng là khoảng thời gian tôi vui nhất từ khi ra Hà Nội. Chúng tôi cùng nhau làm, cùng nhau thảo luận và cùng nhau đi ăn cơm, hay là cùng nhàu uống bia chúc mừng vì xong công đoạn này, công đoạn nọ.

Nhắc nhở cả đoàn quân luôn tiến lên

Nhắc nhở cả đoàn quân luôn tiến lên

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa vậy (nói thế chứ thời gian thì phải nhanh hơn con thoi đưa chứ nhỉ 🙂 ) . Chúng tôi gần như là hoàn thành đồ án trong niềm vui khôn xiết, vui vì mình tự làm 1 website bằng chính tay mình đặt từng dòng code, chứ không phải sử dụng các công cụ có sẵn như các Frame work. Nhưng cũng theo chuẩn MVC cả đó nhé . Sau này khi tìm hiểu lên 1 FW, tôi nhận ra rằng những gì anh dạy chính là yếu tố đằng sau làm nên các FW đó.

Đến giờ thì tôi cũng đã có cho mình được 1 website bằng MVC và 1 website bằng Laravel. Và với kỹ năng tiếng Nhật của bản thân, tôi tự tin hơn khi đi xin việc.

Ngày chia tay anh với các bạn thực sự rất buồn. Vì lúc đó tôi đang có suy nghĩ về Đà Nẵng làm mà. Về rồi còn có thể gặp lại những con người đó nữa hay không. Dù chỉ 1 tháng 1 lần thôi  tôi cũng vui rồi. Tôi muốn thời gian trôi chậm hơn để được nói nhiều hơn, để được cảm nhận cái không khí ấm áp đó nhiều hơn.

Là sự nhí nhảnh của cô em gái Thảnh, cô sinh viên mà có vẻ ngoài rất là 綺麗. Các bạn tự tra google dịch nhé.  Cô bé này nghịch ngợm lắm. Toàn làm ra cái này cái kia rồi bảo  cái này do anh Sáng làm đấy. Tôi bẽ mặt quá :v

Thảnh viết mục tiêu và ký tên Sáng

Thảnh viết mục tiêu và ký tên Sáng

Tú – cậu em đẹp trai và có họ tên giống trai Hàn. 1 con người rất chăm chỉ và luôn đi đầu trong mọi việc.

Hạnh – ông này ngầm ngầm nhưng nguy hiểm vô cùng . Lúc mới vào mặt cứ làm như không biết cái gì. Thế mà sau này “trời ơi Skills ông này khủng quá”. Thuật toán nhanh quá…

Phương – cô người yêu hụt. Kè kè bên nhau mỗi buổi học mà tôi chả xúc nổi(tán nổi). Tiếc gì đâu á. Nói thế chứ cô này học giỏi lắm ý. Kute đít me nữa.

Chiến – Tiến Thành. 2 ông này như 1 cặp trời sinh trong mắt tôi vậy. Ấn tượng 2 người rất giống nhau. Là vẻ mặt lúc nào cũng cười và luôn lạc quan trong mọi việc.

Xuân Thành – người mà cũng có duyên với tôi từ lúc đặt chân đến Hà Nội. 1 người chăm chỉ với mơ ước sau này có 1 quán nhỏ cho riêng mình. Cố lên nhé.

Hiên – Cô gái ngang tuổi với tôi. Ban đầu gặp thì ít nói lắm, nhưng sau này thì nói cũng kha khá. 🙂 Ấn  tượng với Hiên là có 1 nhóm bạn trong phòng rất là nhộn nhịp. Như tổ chim chích vậy . :v

Cường – Nguyệt. 2 cô cậu ít tuổi nhất nhưng chăm học và có ý chí vươn lên trong học tập. Thời gian hay còn dài, nhưng đừng để lãng phí nhé 2 đứa.

Tuấn- cậu bạn cùng quê nhưng ít nói chuyện với nhau. Sau bữa nhậu chia tay, tôi mới thầy răng cậu ta cũng vui tính đấy chứ nhỉ. 🙂

Nghĩa- người anh cả trong lớp. Chúc anh luôn thành công với công việc và thành công trong cuộc sống.

Thôi ! giờ cũng 2 giờ rôi. Tôi đi ngủ để chuẩn bị cho 1 ngày làm việc mới .

Những anh em nào còn đang chần chừ chưa biết làm gì thì hãy dừng lại 1 chút để suy nghĩ chứ đừng đi theo con đường cũ. Thay đổi tư duy- làm chủ vận mệnh.

Hãy cứ thử thách bản thân đi, đừng hài lòng với những gì mình đang có. Hãy vượt ra khỏi vòng an toàn của bản thân. Hãy ra xa hội bên ngoài, họ sẽ dạy bạn nhiều hơn là sách vở.

Nếu có dịp, tôi muốn nghe các bạn chia sẻ ở các Traiweb sắp tời và chúng ta  sẽ được cùng nhau liên hoan Traiweb.

Chào các bạn !

>