Hoàng Thị Thảnh cô gái ĐH Kinh tế Quốc Dân Hà Nội chia sẻ về Trại web 8

Hoàn Thị Thảnh Chia sẻ về Trại web

Chào bạn đã quay trở lại blog của Phan Văn Cương, tôi rất vui khi tạo ra mục Nhật ký Trại web, ở đây là nơi lưu giữ những khoảnh khắc, cảm nhận chính những anh em trong cộng đồng trại web. Đây là một ngôi nhà chung để chúng tôi luôn nhìn thấy nhau thông qua những trang trong nhật ký.

Dưới đây là chia sẻ của Hoàng Thị Thảnh sinh viên ĐH Kinh Tế Quốc Dân chia sẻ về Trại web, chúng ta cùng đọc nhé.

Bắt đầu —————————->>>

Hoàn Thị Thảnh Chia sẻ về Trại web

Hoàn Thị Thảnh Chia sẻ về Trại web

“Lập trình khó lắm… Không theo nổi đâu…

Lập trình chỉ là một nghề dành cho con trai mà thôi…!!”

Mọi người vẫn thường nói như vậy và chắc hẳn bạn cũng đã từng được nghe những câu như vậy. Và cứ như thế, tôi cũng dần bị những câu nói đó ghim vào đầu, dần tin là những câu ấy thật đúng  cho đến một ngày…

Một ngày, tình cờ tôi nói chuyện với một người bạn, chỉ hỏi bâng quơ vài câu  chuyện đời thường, nhưng nhờ đó mà tôi biết đến một người- người mà mãi về sau tôi sẽ luôn cảm kích và biết ơn nhiều lắm- anh Phan Văn Cương. Cũng đúng lúc đang hoang mang về tương lai, sự nghiệp, cuộc đời của mình, tôi mạnh dạn nhắn tin nhờ anh tư vấn.

Và cũng thật đặc biệt, anh mặc dù không quen biết tôi, nhưng  lại tư vấn và hỗ trợ rất nhiệt tình, cứ như người trong nhà vậy. Anh giúp tôi mở mang đầu óc rất nhiều: anh bảo em muốn  làm một công việc nhàn hạ nhưng  nhàm chán hay là quyết tâm  chịu vất vả theo đuổi ước mơ của mình?? Nghề lập trình là nghề của mọi nghề và nó không  quá khó như mọi người vẫn nghĩ…

Tôi quyết định tin tưởng và đăng kí theo học anh. Nhưng khó khăn lại xảy đến, tôi không có đủ tiền đi học ( gia đình  tôi cũng không khá giả lắm) và rồi còn chuyện chỗ học cách chỗ tôi tận 15km . Với một người không có xe máy như tôi đây quả thực là một cản trở lớn. Tôi đã từng có ý định bỏ lại, sẽ không học nữa và sang một trung tâm mới gần hơn, rẻ tiền hơn. Nhưng đúng là cái gì cũng có giá của nó, và câu anh Cương nói với tôi “ Chọn thầy để học là vô cùng quan trọng ”-  câu này mãi sau này tôi mới thấm.  

Trại web 8 trong ngày khai mạc

Trại web 8 trong ngày khai mạc

Anh tạo điều kiện tốt nhất cho từng học viên. Nếu không đủ tiền, anh có thể tạo điều kiện đóng thành 2 đợt.  Anh còn giúp tôi  tìm xem có thể đi nhờ ai trong lớp không?  Và thật may mắn, tôi tiện đường đi cùng một anh trong lớp đi học. Đôi khi tôi cảm thấy cuộc sống của mình có khá nhiều may mắn!

Ngày đầu tiên đi học, chẳng giống với bất kì trung tâm nào cả, cái chúng  tôi học đầu tiên không phải là các khái niệm cơ bản về PHP hay các hàm, các cấu trúc…. Mà bài học đầu tiên chúng tôi nhận được đó là cách làm quen, tìm hiểu mọi người trong lớp và tìm hiểu chính bản thân mình. Chúng tôi được tự do nói lên mục tiêu, ước mơ, đam mê của mình.

Trong giờ học Trại web 8

Trong giờ học Trại web 8

Và  anh- một người thầy, một người bạn lại cùng từng người phân tích và  đưa ra các giải pháp hiệu quả.  Có người thì muốn xây lại nhà cho gia đình, có người muốn mua nhà, mua ô tô, lại có bạn mong muốn được đi du lịch với gia đình, mở quán cà phê hay chữa bệnh cho bố mẹ…  Lớp học miên man từng câu chuyện của mỗi người. Tôi nghĩ đã từ lâu rồi, chúng tôi chưa nghĩ đến ước mơ thật sự của chính mình.

Nét mặt ai cũng thật rạng rỡ và hào hứng. Chúng tôi nhận ra sự khác biệt trong giọng nói của anh. Thì ra ngày hôm ấy, gia đình anh có chuyện, người em trai ruột của anh bị tai nạn lao động, khá nguy cấp đang trong bệnh viện… Nhưng anh nói với chúng tôi: “Việc mình làm thì vẫn phải làm thôi,  bây giờ anh có hoãn lớp cũng không giải quyết được việc gì…” Một lần nữa, chúng tôi học được bài học về sự làm việc có kỉ luật, có trách nhiệm, sự bình tĩnh và mạnh mẽ của anh.  Người thầy này thật đặc biệt!!

Buổi học đầu tiên  tiếp tục với cách làm việc của mỗi người, anh nói mỗi người chúng ta  trước khi đi ngủ cần phải viết checklist công việc và lên kịch bản của mình cho ngày hôm sau, cần phải lên kế hoạch, mục tiêu cho cuộc đời mình. Nói rồi anh cho chúng tôi xem những sơ đồ mục tiêu, kịch bản hàng ngày của anh. Quả thật, toàn những điều mới mẻ, lạ lẫm mà trước đây tôi chưa từng thấy. Tôi nghĩ những ngày tháng sau này sẽ thật khác biệt…

Chúng tôi được học một cách chủ động kiến thức trước khi đến lớp.  Mỗi người đều được biết ngày hôm ấy sẽ học gì, các bài tập về nhà là làm gì, mục tiêu của mỗi bài học. Chúng tôi tự học kiến thức qua video và  tự làm bài tập trước. Bằng cách ấy mỗi người đều được rèn luyện cách tư duy của mình trước khi được anh chữa bài trên lớp. Ở trại web, mọi thứ khá chỉn chu và kỉ luật, nếu như bạn đi muộn thì bạn sẽ bị phạt 200k( trừ những trường hợp bất khả kháng hay đột xuất như công an bắt hay xe hỏng), nếu như bạn không làm xong bài tập về nhà mà cũng không hỏi ai thì bạn sẽ phải đóng 100k.  

Anh Cương cùng Pi của Trại Web 8

Anh Cương cùng Pi của Trại Web 8

Tất cả số tiền ấy sẽ được dùng để nuôi một em heo xinh xinh tên là Pi.  Một tính cách tôi học được ở trại web đó là,  nếu không làm được thì mình cần phải nhờ người hỗ trợ. Ai trong trại web8 cũng nằm lòng những câu thần chú : “ Nếu khó khăn bạn hãy dành ra 5p để ghi lại khó khăn của mình” “ Tốc độ của cả lớp bằng tốc độ của người chậm nhất, bạn đừng ngại ngần hỏi khi bạn không làm được bài”; “ Đừng tập trung vào khó khăn, hãy tập trung vào kết quả” “Luôn có những quyền trợ giúp dành cho bạn”.

Chưa bao giờ tôi lại thấy một người thầy quan tâm học viên đến thế, anh luôn nhắc chúng tôi phải hoàn thành bài tập, phải tập trung vào mục tiêu của mình, anh lúc nào cũng hỏi “ Mọi người đang đến đâu rồi”..  Mặc dù như vậy đôi khi tôi cảm thấy thật áp lực nhưng đúng là chỉ có hành động chúng ta mới có kết quả, những câu nói làm gạt bỏ sự ham chơi với một đứa như tôi.

Không chỉ hỏi bài tập, mỗi hôm đi học về khuya, anh đều hỏi các bạn đã về đến nhà chưa. Trước mỗi buổi học anh cũng nhắn tin dặn dò trước như hôm nay bạn cần đến sớm, hôm nay chúng ta học kiến thức quan trọng… bla bla. Chẳng trung tâm nào lại quan tâm học sinh nhiều đến vậy. Cũng chẳng có ở đâu mà giáo viên lại dạy tâm huyết đến thế. Những buổi học của chúng tôi chưa bao giờ kết thúc trước 10h cả. Cả lớp cứ say sưa học bài, làm bài và có những hôm đỉnh điểm là 12 giờ chúng tôi mới được về.

Nhưng tất nhiên  anh luôn hỏi trước ý kiến học viên là mọi người có muốn học xong mới về hay như thế nào? Anh luôn tôn trọng học viên của mình như thế. Mặc dù có những bạn nếu về muộn sẽ không được vào nhà, sẽ phải ngủ tạm tại trung tâm thương mại nào đó, nhưng bỏ qua tất cả, mọi người vẫn theo đà học tới cùng, xong mới thôi. Có những bạn nhà xa cả 20km, đi lại vất vả nhưng vẫn luôn quyết tâm học. Còn nhớ có một anh đi học về muộn đến mức khi gặp bảo vệ nhà, người bảo vệ nói với anh là “ Có thằng điên nào mới dạy học giờ này ” . Tôi chỉ muốn nói là “vâng, ở trại web chúng cháu cũng đang học như điên đây!”.

Bạn đã từng nghe ở đâu đó có câu như thế này “Khi thời gian tâm huyết đặt vào đâu, kết quả sẽ có ở đó”  chưa ?. Quả đúng như vậy, thời gian học trại web rất nhanh, gấp rút và khẩn trương, chúng tôi bị cuốn theo đà học. Để đi được nhanh hơn, chúng tôi cần học nhóm,  chúng tôi cần lên nhà anh để học tập trung hơn và anh có thể giúp đỡ chúng tôi khi cần thiết.            

Nghĩ trưa sau những giờ luyện công miệt mài trên Trại web

Nghĩ trưa sau những giờ luyện công miệt mài trên Trại web

Anh chẳng ngại tốn thêm chi phí điều hòa mà luôn luôn giục chúng tôi lên nhà anh học. Những ngày làm đồ án là những ngày chúng tôi lên nhà anh nhiều hơn, gặp nhau thường xuyên hơn,  Chẳng biết từ bao giờ mà tôi thân thuộc cả với chuyến bus 26, cả ngôi làng Phú Đô, cả phòng học và con người nơi đây. Mãi đến tận sau này khi không học nữa thi thoảng  tôi vẫn thèm cơm rang, bún vịt Phú   Đô đến vậy.

Thưởng thức bún Phú Đô trên hành trình Trại Web 8

Thưởng thức bún Phú Đô trên hành trình Trại Web 8

Những ngày ở cùng nhau cùng làm đồ án là có lẽ sẽ là những kỉ niệm mà tôi nhớ mãi. Ngày nào cũng ngồi cùng nhau làm bài say sưa miệt mài từ sáng tới tối. Làm cùng nhau ăn cùng nhau. Khám phá ra mỗi người đều có những câu chuyện sự nghiệp riêng, những tính cách riêng thật thú vị.  Những bữa cơm là lúc chúng tôi trải lòng nhiều nhất. Phải kể đến kĩ sư cầu nối tương lai anh Sáng, một người mà tôi rất nể phục. Anh đã có bằng tiếng Nhật N2 đi làm một tháng cũng được lương khá tốt rồi, nhưng không chấp nhận dừng lại ở vậy, anh muốn học lập trình để theo đuổi  ước mơ làm kĩ sư cầu nối của mình.  Anh từng bảo cả 4 năm học và cả từ trước tới giờ, anh chưa từng động vào code vào máy tính hay thuật toán gì cả. Ấy vậy mà tuy vừa đi làm vừa đi học nhưng anh luôn là một trong những người hoàn thành bài về nhà một cách chỉn chu và tốt nhất.

Quà Huế của Anh Sáng tặng Trại web

Mè Xững Huế của Anh Sáng tặng Trại web

Bạn ngồi cạnh tôi, bạn Tú, từ ngày học anh Cương xong đã biết chăm chút cho ngoại hình của mình nhiều hơn. Là một người không theo chuyên ngành công nghệ thông tin, nhưng Tú luôn cho mọi người thấy khả năng vượt trội mình, đôi khi anh Cương vẫn luôn nhắc rằng Tú cần suy nghĩ đơn giản mọi việc hơn,  đôi khi bạn vẫn còn cứ phức tạp hóa vấn đề. Cậu bạn này luôn luôn hoàn thành bài tập và khi không làm được thì bạn sử dụng ngay những quyền trợ giúp.

Cũng nhờ ham học hỏi như vậy nên chẳng lạ gì khi tốt nghiệp Trại web xong ,Tú là người đầu tiên của lớp đi làm và nhận được mức lương khá ổn định 10 triệu/ tháng. Cậu tạm gác lại việc học không đúng chuyên ngành của mình ở trường Đại học và theo đuổi một ước mơ xa hơn.  Một con người đặc biệt hơn, ít nhất với tôi đó là anh Hạnh. Nếu như chỉ nhìn bề ngoài thì chẳng thể đánh giá một con người. Dù trên lớp có vẻ trầm như thế nhưng anh lại là một người có tư duy tốt và luôn luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người. Anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

Một người chị tính tình hiền lành, chăm chỉ, là một sinh viên đã ra trường, phải kể đến chị Hiên. Thân với chị mới biết đường sự nghiệp của chị có nhiều trắc trở. Chị mạnh mẽ hơn so với vẻ bề ngoài ấy, hay là những khó khăn giống bão ngoài kia đã khiến chị trở nên bình tĩnh và đôi phần thiếu tự tin đến vậy. Tôi đã có một đêm mưa gió ở cùng với chị, cảm giác hai con người dựa vào nhau vượt qua mưa gió, cảm thấy yêu quý chị rất nhiều. Chỉ hi vọng chị sẽ tìm được một công việc tốt và mong chị mạnh mẽ với những sóng gió cuộc đời.

Một người tôi muốn nói cảm ơn rất nhiều đó là a Thành- người mà đi cùng đường với tôi.  Ngày nào đi học anh cũng đưa đi đón về, vô cùng biết ơn và cảm kích anh. Anh Thành không phải  người chọn đi theo con đường lập trình từ đầu, mà vì một lý do nào đó nên anh đã thi lại và chọn vào học ngành Công nghệ thông tin của trường Đại học Xây dựng. Học lập trình với anh không được suôn sẻ lắm nhưng tôi chưa bao giờ thấy anh nản cả, một con người lúc nào cũng suy nghĩ tích cực lạc quan dù mọi chuyện tệ thế nào.

Hình như những người tên là Thành đều vậy. Ở trại web cũng có một anh tên Thành nữa. Tuy có vẻ học không được, nhưng anh lại luôn vui tính, làm trò cười giúp mọi người bớt căng thẳng. Vẫn nhớ anh với câu nói luôn miệng “Mọi người làm đến đâu rồi. Có khó khăn gì ghi xuống bên dưới. Mình sẽ support một lượt. ” Câu của anh làm anh Trường – cộng sự của anh Cương phải cười nắc nẻ cả một buổi chiều.  Tiếp xúc mới biết anh có cực nhiều tài lẻ,  từng làm nhân viên pha chế, anh có khá nhiều kinh nghiệm sống, chưa kể còn hát rất hay. Cả hai anh Thành đều thật sự hát hay và vui tính. Có những con người như vậy  tiếp thêm cho chúng tôi niềm vui và động lực học mỗi khi đến lớp với môn học có đôi chút khô khan này.

Vẫn còn nhớ em Nguyệt- người đã có  kinh nghiệm học hơn chúng tôi. Em từ trại web 6 chuyển sang trại 8 học tiếp. Người nhỏ tuổi nhưng lại hiểu biết hơn chúng tôi rất nhiều. Chẳng vì vậy mà phải hỏi bài em nhiều đến thế. Chị Phương- một người rất đáng yêu. Chị hát hay, học cũng giỏi mà uống bia lại cực siêu. Anh Chiến- một người hơi rụt rè vì mình học trái chuyên ngành, nhưng sau khi biết chuyện của mình đã đôi phần tự tin hơn, nhưng có lẽ anh cần cố gắng nhiều hơn nữa. Anh Thanh tuy tôi không được tiếp xúc nhiều, có lẽ anh hơi kín đáo và không hòa đồng nhiều lắm. Chỉ khi đi chơi cuối khóa mới biết anh cũng rất vui tính và hát hay đến thế.  Em Cường – người nhỏ tuổi nhất trại web, mới học đến năm hai. Tuy vậy, chẳng chịu thua kém ai, luôn luôn cố gắng và nỗ lực. Nhưng giống với a Chiến, Cường cũng cần học nhiều thêm nữa. A Nghĩa – người lớn tuổi nhất, nhưng vì một số lý do nên anh chuyển sang trại 9 học.

Mỗi người một hoàn cảnh, một câu chuyện nhưng chúng tôi lại có duyên gặp nhau, học cùng nhau, làm việc cùng nhau, gắn bó với nhau, chơi với nhau thoải mái hơn bất kì chỗ học nào khác. Chẳng vì thế mà ngày chia tay ai cũng cảm thấy một chút tiếc nuối, một chút ngỡ ngàng, một chút hụt hẫng. Tôi nghĩ khoảng thời gian học trại web này, chỉ mấy tháng hè thôi đã giúp chúng tôi không chỉ có những kiến thức hay về lập trình,một sản phẩm web có thể khoe với bạn bè, cách sống, cách làm việc hiệu quả mà còn hơn hết cho chúng tôi những kỉ niệm đẹp, những người anh em chơi với nhau vô cùng chân thành và thoải mái.

Một bữa ăn nhậu Trại web 8

Một bữa ăn nhậu Trại web 8

                                                                     

Một góc nhỏ dành cho a Trường- người cộng sự của anh Cương và người giúp chúng tôi rất nhiều.  Những ngày chúng tôi lên trại web học là những ngày anh Trường cũng phải ở đấy cùng chúng tôi. A Cương rất chu đáo, kể cả khi anh không  có nhà, không thế giúp chúng tôi thì vẫn luôn sắp xếp người để có thể hỗ trợ khó khăn bất cứ lúc nào. Khi a Cương có việc bận, thay vì được nghỉ, thì anh Trường lại lặn lội từ nhà xa lên trại web. Anh Trường thật sự rất nhiệt tình. Chỉ cần mọi người có khó khăn, nhất định anh sẽ giúp tới cùng bằng hết khả năng của mình. Từng là thành viên của trại web trước, từng đi làm anh Trường chia sẻ với chúng tôi rất nhiều điều về kinh nghiệm học tập, làm việc, và làm cầu nối giúp chúng tôi hiểu hơn vị huấn luyện viên của mình. Thật tiếc khi không thể mời anh Trường đi cùng chúng tôi trong buổi liên hoan chia tay,  hi vọng dịp sau có thể mời anh đi cùng chúng tôi. Riêng tôi cần cảm ơn anh nhiều hơn, vì anh là người đưa tôi về tận nhà sau những ngày lên trại web.

 Anh Cương là một người vô cùng chu đáo. Sau khi dạy những kiến thức lập trình xong thì những ngày cuối anh chia sẻ cho chúng tôi những kiến thức quý giá về cách viết CV tuyển dụng, cách phỏng vấn, cách đàm phán lương, cách làm việc sau khi đã có việc làm.

Đúng là vào trại web anh chăm cho tận răng từ A đến Z không thiếu thứ gì. Kết thúc trại web, kết thúc những ngày làm đồ án,  đó là một phần quà từ anh. Anh tặng cho mỗi đồ án hoàn chỉnh một cái domain riêng. Vậy là chúng tôi có một trang web với tên miền là của riêng mình,  được trang bị các kiến thức đầy đủ. Cảm giác có sản phẩm  riêng có thể khoe với những người bạn hay gia đình của mình bất cứ lúc nào thật thú vị. Chúng tôi cũng phần nào tự tin hơn khi đi xin việc.

Chị Hiên đã từng nói với tôi rằng: “Chị được anh hỗ trợ học phí. Rồi lại được tặng tên miền trị giá hàng triệu, cảm giác như là đi học miến phí ”. Anh cũng từng nói với chúng tôi : “ Anh muốn mọi thứ phải thật chuẩn chỉnh nhất có thể. Mình đầu tư hơn, có tên miền riêng, chắc chắn nhà tuyển dụng  sẽ đánh giá cao hơn những người khác!!”

Nỗ lực nhận quà Hosting - Domain từ anh Cương

Nỗ lực nhận quà Hosting – Domain từ anh Cương

Những tháng ngày gặp anh Cương, những ngày đi học, chiến đấu với nghề lập trình,  thực sự cho tôi nhiều trải nghiệm, cho tôi niềm tin là mình có thể làm được, có thể theo ngành này đến cùng. Tôi tin khi  mình quyết tâm thì mọi chuyện đều có thể làm được. Bài học về gieo hạt  vẫn  luôn ghi trong tâm trí tôi.

Em gửi lời cảm ơn anh chân thành tới anh Cương, anh Trường và những người anh em trong trại web. Chúc cho anh Cương sẽ luôn luôn khỏe mạnh và nhiệt huyết như thế để có thể đào tạo ra nhiều trại web, thay đổi số phận nhiều cuộc đời hơn.  

Chúc anh Trường sẽ ngày càng thăng tiến trong công việc và đạt được ước mơ của mình.

Chúc cho những anh em của tôi trong trại web 8 sẽ thành đạt với những mục tiêu đã đặt ra. Bảng mục tiêu của chúng ta vẫn đươc lưu trong Group.  

Hi vọng nó sẽ sớm thành hiện thực.

Hẹn gặp lại mọi người vào một ngày không xa…

 

Hà Nội,ngày 6 tháng 9 năm 2017.

>